Tổng hợp tin nhân đạo, chữ thập đỏ, thắm tình người

Câu Chuyện: LÒNG TỐT

Người phụ nữ nhìn thấy một ông lão ăn xin ngồi ở góc phố khi cô vừa bước xuống đường. Ông lão đã già lắm rồi, có vẻ rách rưới và xuề xòa. Người qua đường dành cho ông những ánh mắt khinh bỉ khi nhìn thấy ông ngồi co mình trong góc. Rõ ràng họ chẳng muốn có chút gì dính dáng tới người đàn ông vô gia cư bẩn thỉu ấy. Những người phụ nữ thì khác, cô cảm thấy ông lão thật đáng thương.

Hôm đó là một ngày trời rét lạnh và ông lão chỉ có một tấm áo khoác rách – trông có vẻ là một cái áo vest cũ hơn là một chiếc áo khoác ấm – bọc lấy thân mình. Cô dừng lại trước mặt ông và nhìn xuống. “Thưa ông” cô hỏi. “Ông ổn chứ?”

Ông lão từ từ ngước mắt lên. Người phụ nữ này rõ ràng có một cuộc sống rất đầy đủ. Áo khoác của cô mới tinh. Cô có vẻ ngoài của một người chưa từng bị bỏ đói một bữa ăn nào trong đời. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu ông là người phụ nữ đến chỉ để chế nhạo ông, như mọi người khác vẫn hay làm. “Để tôi yên,” ông lão gắt lên.

Trái ngược với suy nghĩ của ông, người phụ nữ vẫn đứng đó. Cô mỉm cười – hàm răng cô trắng sáng và đều tăm tắp. “Ông có thấy đói không thưa ông?” cô hỏi.

“Không,” câu trả lời của ông đầy mỉa mai. “Tôi vừa dùng bữa với ngài Tổng thống đấy. Giờ thì biến đi.”

Nụ cười của người phụ nữ thêm rạng rỡ. Ông lão bỗng nhận ra một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai mình. “Cô đang làm gì vậy thưa cô?” Ông lão trở nên giận dữ. “Tôi đã nói là để cho tôi yên.”

Một sĩ quan cảnh sát đi tới. “Có chuyện gì không thưa cô?”, anh ta hỏi.

“Không có vấn đề gì cả thưa sĩ quan,” Người phụ nữ trả lời. “Tôi chỉ đang cố dìu ông ấy dậy thôi. Anh giúp tôi chứ?”

Viên cảnh sát gãi đầu. “Đây là Jack. Ông ấy ngồi ở góc phố này vài năm rồi. Cô muốn làm gì với ông ấy?”

“Anh thấy quán cà phê đằng kia chứ?” Cô nói. “Tôi muốn đưa ông ấy đến đó dùng  bữa và tránh rét một lúc.”

“Cô điên à?” Ông lão cự lại. “Tôi không muốn đến đó!” Rồi ông cảm thấy một đôi tay mạnh mẽ bắt lấy cánh tay ông và kéo ông đứng dậy. “Buông tôi ra anh cảnh sát. Tôi không làm gì sai cả.”

“Đây là một dịp may của ông đấy Jack,” Viên cảnh sát trả lời. “Đừng từ chối nó chứ.”

Cuối cùng, với đôi chút khó khăn, họ cũng đưa ông già Jack đến được quán cà phê và để ông ngồi ở một cái bàn trong góc xa. Lúc đó đã là giữa buổi sáng, do vậy phần lớn khách ăn sáng đã rời đi và cũng chưa đến giờ đón khách ăn trưa. Người quản lý bước đến chỗ họ. “Có việc gì không thưa sĩ quan?” ông ta hỏi. “Đây là ai? Ông ta vướng vào rắc rối nào à?”

“Quý cô đây muốn mời ông lão một bữa ăn thôi,” viên cảnh sát trả lời.

“Không được!” Người quản lý giận dữ kêu lên. “Để ông ta ngồi đây sẽ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tôi.”

Jack nở nụ cười méo mó. “Thấy chưa quý cô. Tôi đã nói rồi. Giờ hãy để tôi đi. Tôi vốn chẳng muốn đến đây chút nào.”

Người phụ nữ quay lại với ông quản lý và cười đáp lại. “Thưa ông, ông có biết ngân hàng Eddy Và Các Cộng Sự ở cuối đường không?”

“Đương nhiên tôi biết,” Người quản lý trả lời một cách sốt ruột. “Họ tổ chức các buổi họp hàng tuần ngay ở phòng tiệc trong quán của tôi.”

“Và hẳn là ông kiếm được lợi nhuận không nhỏ từ việc cung cấp bữa ăn cho các cuộc họp hàng tuần đó?”

“Việc ấy thì có liên quan gì đến cô?”

“Thưa ông, tôi là Penelope Eddy, chủ tịch và cũng là CEO của ngân hàng đó.”

“A.”

Người phụ nữ mỉm cười lần nữa. “Tôi đoán chuyện đó sẽ có ích.” Cô nhìn sang viên cảnh sát đang cố nhịn cười. “Anh muốn dùng bữa ăn và cà phê với chúng tôi chứ, sĩ quan?”

“Xin lỗi, thưa cô,” viên cảnh sát đáp. “Tôi phải làm nhiệm vụ.”

“Vậy thì một tách cà phê thôi nhé?”

“Vâng, thưa cô. Cô thật tốt bụng.”

Người quản lý quán cà phê chạy đi. “Tôi sẽ lấy cà phê cho anh ngay đây sĩ quan.”

Viên cảnh sát nhìn ông ta rời đi. “Cô thực sự chấn chỉnh được ông ta rồi đấy,” anh nói.

“Tôi không cố ý. Dù sao đi nữa, tôi có lý do để làm tất cả những việc này.” Cô ngồi xuống chỗ đối diện với vị khách bất ngờ của mình, nhìn thẳng vào ông và hỏi. “Jack, ông có nhớ tôi không?”

Ông lão Jack quan sát kỹ khuôn mặt cô bằng đôi mắt đầy nước “Tôi nghĩ vậy… Ý tôi là trông cô rất quen.”

“Tôi đã lớn tuổi hơn đôi chút, phải rồi,” Cô nói. “Có lẽ tôi đã mập hơn hồi tôi còn trẻ, khi ấy ông còn làm việc ở đây, tôi đã từng bước qua cánh cửa đó, run lên vì lạnh và đói.”

“Cô?” viên sĩ quan thốt lên với vẻ không thể tin được. Anh ta không thể tin rằng người phụ nữ với vẻ ngoài lộng lẫy trước mặt mình từng bị bỏ đói. 

“Khi ấy tôi vừa rời trường đại học,” người phụ nữ bắt đầu kể lại. “Tôi đến thành phố để tìm việc làm, nhưng không ở đâu chịu nhận tội. Cuối cùng tôi chỉ còn vài xen trong túi và bị đuổi khỏi căn hộ đang thuê. Hôm đó là một ngày tháng Hai, tôi đã rất lạnh và gần như chết đói. Tôi nhìn thấy nơi này và quyết định vào trong với hy vọng kiếm cho mình cái gì đó ăn được.”

Jack cuối cùng cũng nở một nụ cười. “Tôi nhớ ra rồi,” ông nói. “Tôi đang đứng sau quầy phục vụ. Cô đi đến và hỏi tôi có thể cho cô làm việc để đổi lấy thức ăn hay không. Tôi đã trả lời rằng tôi không được phép làm như vậy.”

“Tôi biết,” người phụ nữ tiếp tục. “Sau đó ông đã mang đến cho tôi một chiếc sandwich bò nướng lớn nhất tôi từng thấy cùng với một cốc cà phê, và bảo tôi hãy đến ngồi ở chiếc bàn trong góc quán và thưởng thức bữa ăn. Tôi đã sợ rằng ông sẽ gặp rắc rối. Nhưng rồi tôi nhìn thấy ông để số tiền trả cho bữa ăn của tôi vào khay. Tôi biết rằng mọi chuyện sẽ ổn.”

“Sau đó cô đã bắt đầu công việc kinh doanh của mình?” Jack hỏi.

“Tôi đã tìm được một công việc vào buổi chiều hôm ấy. Tôi đã chăm chỉ làm việc. Và cuối cùng tôi đã có thể bắt đầu công việc kinh doanh riêng của mình, nhờ ơn Chúa, nó phát triển rất tốt.” Cô mở ví và lấy ra một tấm danh thiếp. “Khi ông ăn xong, tôi muốn ông tìm đến Lyons. Anh ấy là giám đốc nhân sự trong công ty của tôi. Tôi sẽ đi gặp anh ấy bây giờ và chắc rằng anh ấy sẽ tìm được một công việc cho ông trong văn phòng của tôi. Cô mỉm cười. “Tôi nghĩ có lẽ anh ấy cũng sẽ tìm được nguồn trợ giúp nào đó để ông có thể mua sắm quần áo mới và tìm một chỗ ở cho đến khi ông có thể tự nuôi sống bản thân. Và nếu ông cần bất cứ điều gì, đừng ngần ngại nói cho tôi biết.”

Nước mắt tuôn rơi từ khóe mắt ông lão. “Tôi có thể làm gì để báo đáp cô bây giờ,” ông nói.

“Ông không cần cảm ơn tôi,” người phụ nữ trả lời. “Mọi vinh danh đều dành cho Chúa. Hãy cảm ơn Chúa. Vì Ngài đã dẫn tôi đến chỗ của ông.”

Bên ngoài quán cà phê, viên cảnh sát và người phụ nữ dừng lại một chút trước khi đi theo hai lối khác nhau. “Cảm ơn vì sự giúp đỡ của anh, sĩ quan,” cô nói.

“Ngược lại mới đúng, thưa cô,” anh trả lời. “Cảm ơn cô, vì đã cho tôi chứng kiến một điều kỳ diệu mà tôi sẽ không bao giờ quên. Và cảm ơn cô vì tách cà phê.”

Cô nhíu mày. “Tôi quên mất phải hỏi anh có dùng thêm đường hay kem không rồi. Đó là cà phê đen đặc.”

Viên sĩ quan nhìn cốc cà phê còn bốc hơi nóng trên tay mình. “Có, tôi cần thêm một chút đường và kem… Nhiều đường hơn thì tốt.” Anh vỗ nhẹ vào bụng mình.

“Tôi rất xin lỗi,” cô nói.

“Đừng lo, thưa cô,” anh đáp lại bằng một nụ cười. “Tôi nghĩ rằng tách cà phê mà cô mời đã rất ngọt ngào rồi.”